Nghệ thuật trả giá khi mua hàng

Ngành nghề khác Đăng bởi EU Limited Company, 2017-08-25 17:09:02 385 0

Tôi vẫn thường thấy các mẹ, các chị hay có thói quen trả giá khi đi mua hàng ngoài chợ. Đôi khi, người bán cau có khó chịu nhưng họ sẽ bán món đồ đó cho bạn nếu bạn trả giá thành công. “Đồng tiền đi liền với khúc ruột” nên bạn luôn luôn mong muốn mua được món hàng chất lượng với giá cả phù hợp, không bị “hớ” giá. 
Việc trả giá không còn xa lạ từ những món hàng nhỏ ở chợ cho đến những kiện hàng mua bán quốc tế, nó tạo thành văn hoá, mà tôi gọi là văn hoá trả giá. 
Thật tình mà nói nếu tại Việt Nam, người bán không thích mấy khi bị trả giá nhưng tại các nước sử dụng tiếng Anh việc trả giá rất được hoan nghênh, nếu bạn đưa ra các điều kiện của mình một cách chắc chắn nhưng lịch sự. Người bán hàng sẽ thích thú tranh luận với bạn và đa phần là sẽ nhượng bộ bạn. Vì họ sẽ nghĩ rằng bạn không ngốc nghếch.
 
 
Tôi thấy điều này đúng, khách hàng có quyền khi mua hàng và không nguôi ngoa khi chúng ta nói “ Khách hàng là thượng đế”. Tôi sẽ kể cho bạn về người doanh nhân đã dùng quyền lực mềm này để mua được món hàng với giá thấp hơn phân nửa giá ban đầu. Ông được gọi là bậc thầy trả giá. Sự thật thì ông không phải là người thiếu tiền mà phải trả giá đến nỗi trở thành một bậc thầy trả giá mà ngược lại, ông ấy là một doanh nhân giàu có.
Câu chuyện diễn ra trong ngày lễ thánh Patrick trên đại lộ 15 của New York, ông ghé vào gian trưng bày của một cửa hàng kim hoàng nổi tiếng. Giống người mua hàng bình thường, ông lần lượt xem các sản phẩm và dừng lại ở đôi hoa tai lấp lánh, ông hỏi người bán hàng:
- “Cô còn sản phẩm nào đẹp hơn nữa không?”
Người bán hàng cho ông xem một chiếc vòng cổ kim cương và ngọc lục bảo, kết hợp cùng với đôi bông tai tạo nên một bộ sản phẩm. Trị giá của bộ sản phẩm này lên đến 375.000 USD.
Ông nói với cô bán hàng một cách từ tốn:
- “Này cô gái, cô có hai điều bất lợi ở đây.” -  Cô tỏ vẻ khó hiểu.
- “Đầu tiên, cô thấy đó chỉ có hai chúng ta ở đây nên chẳng có ai ấn tượng khi tôi mua bộ nữ trang này và cũng chẳng có ai khiến tôi phải ngại ngùng từ chối mua nó cả. Điều thứ hai, tôi không thực sự cần phải mua bộ nữ trang này nhưng tôi sẵn sàng trả cho cô 225.000 USD để lấy nó.”
Thực buồn cười nhưng rõ ràng ông đang dùng quyền lực mềm của khách hàng, ông có thể mua hoặc không mua vì chẳng có điều gì ép buộc ông cả. Nhưng thay vì nói thẳng, ông khôn khéo so sánh nếu ông mua thì không có ai ấn tượng nhưng không mua thì cũng không sao vì chẳng có gì ép buộc ông phải mua bộ nữ trang. 
Và đánh vào tâm lý của người bán hàng, ông khiến cô cảm thấy rằng ông sẵn sàng trả 225.000 USD để mua bộ nữ trang như thể ông mua vì giúp cửa hàng chứ không vì ham muốn cá nhân. Vì ông biết rõ giá trị của bộ sản phẩm này khá là cao và có ít người có thể mua nó, nếu tính xác suất thì trong 10 người, chỉ có 2 người mua nó. Bộ sản phẩm này rất khó bán, nắm được điều này, ông thoải mái trả giá.
Người bán hàng cau có nói: “Thật vớ vẩn thưa ngài! Ngài nghĩ chúng rôi là ai chứ?”
Ông vẫn điềm tĩnh trả lời: “Đây là danh thiếp và điạ chỉ khách sạn của tôi. Tôi sẽ ở đó trong vòng 4 ngày tới.”
Hai ngày sau, người quản lý tại cửa hàng gọi điện cho ông.
- "Tôi được biết là ông đã xem bộ kim cương và ngọc lục bảo của chúng tôi?"
- "Vâng" - ông trả lời.
- "Chúng tôi có thể để cho ông với giá 300.000 USD".
- "Tôi thật sự cảm ơn anh đã gọi điện tới", ông nói. "Nhưng tôi đã nói rằng tôi không thật sự cần phải mua. Tôi sẽ trả 225.000 USD".
Hai ngày sau, tiệm kim hoàn gọi điện lại và để cho ông số nữ trang với giá 225.000 USD.
Trả giá là một nghệ thuật của sự điềm tĩnh, kiên nhẫn và óc phân tích khả năng mình có món hàng đó chiếm xác suất bao nhiêu. Đôi khi người bán còn phải ngưỡng mộ bạn như một người mua hàng thông minh nữa đấy! 
Hãy là một người mua hàng thông minh bạn nhé!

0 Bình luận Đăng nhập để bình luận

avatar
1000